CÁNH CHIM GIỮA ĐÊM ĐÔNG

Đêm lại đến cho ta nhiều trăn trở
Mây giăng mù lạnh lẽo chiếm không gian
Ta chợt nghe trong giấc ngủ mơ màng
Cơn lạnh buốt tràn lan trong bóng tối

Ta bỗng thấy lạc rừng hoang không lối
Tuyết ngập đầy che phủ, gió mênh mông
Cánh chim kia lạc lối giữa đêm đông
Đâu hơi ấm, đâu bờ an bến lặng?

Trong khoảnh khắc tâm hồn nghe trống vắng
Ngực nhói đau như ai xé tim mình
Rừng hoang kia vang dội tiếng van xin
Người Yêu ơi, đừng hững hờ, quay mặt

Tiếng ai đó trong rừng hoang tuyết trắng
Giữa bơ vơ một hơi ấm nhẹ nhàng
Đưa ta về nơi máng cỏ không chăn
Một Hài Nhi cảnh bần hàn hôi hám

Ngài đã đến giữa khung trời ảm đạm
Bước vào đời trong quạnh quẽ cô đơn
Cả cuộc đời nào đâu chốn nghỉ chân
Chim có tổ Ngài không nơi nương dựa

Ngài đã đến như nghìn xưa đã hứa
Mang tình yêu hy vọng chốn lầm than
Chữa lành cho bao thân phận đau thương
Trừ xiềng xích buộc ta trong tội lỗi

Ngài đã đến cứu con người lạc lối
Như chim kia lạc bước giữa đêm đông
Đã làm người để chia sẻ cảm thông
Để tìm lại một tình yêu đánh mất

Giữa đêm đông một mình con thức giấc
Dâng cho Ngài nỗi lo lắng tương lai
Xin thương xót đứa con nhỏ dại nầy
Dâng tất cả cuộc đời theo ý Chúa

Thảo Nguyên
12/20/13